SƯ PHỤ

Sư Phụ Trần Thanh Nghị

Hiển lộ vô đối Nhiên

Khai mở con đường sáng

Cho Con hóa muôn trùng

Mỗi ngày thông sinh diệt

Tâm thức Con nâng cao

Để Con thấu thông Lý

Cùng với Sự như nhiên

Ngày ngày Con gọt giũa

Dưới ánh nhiên trọn đầy

Của NGƯỜI trong thực tại

Cho Con hòa tận Không

Hóa Không nơi Tạo Hóa…

Con muôn lần cảm tạ

Công ơn NGƯỜI khai sáng

Thực tại kiếp người này

Không bao giờ thuật lại.

Sư Phụ mãi trong Con.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thọ Thượng Không – Nguyễn Hữu Thọ).

Cảm ơn sự hữu duyên đã đưa Con về Trường Thiền Vô Tận Không và Con được Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng Lẽ Nhiên và được học thiền, Con được làm Đệ Tử của Sư Phụ Trần Thanh Nghị. Nơi Trường Thiền Vô Tận Không ngày qua ngày Con được thấu thông chính Mình hơn, được thiền tập và áp Lý Nhiên vào từng diễn tiến cuộc sống. Con cảm nhận được sự nhẹ nhàng hơn khi Con trụ thần để hòa vào từng thực tại và cảm nhận được sự đủ đầy trong chính bản thân Mình. Mỗi ngày trôi qua Con luôn cảm nhận được Con thấu hiểu chính Mình hơn và hòa vào từng diễn tiến cuộc sống và cảm nhận được cuộc sống đơn giản nhẹ nhàng và vô tận vi diệu cần khám phá… Con kính tạ ơn Người – Sư Phụ Trần Thanh Nghị!

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trang Tra Không – Cao Thị Ngọc Trang).

Con Thái Thông Không kính lạy tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng Lý Nhiên cho Con. Con được làm Đệ Tử của Người đó là điều vô cùng quý giá mà đời này Con có được!

Mới đây mà đã 3 năm trôi qua Con được hoà về ngôi nhà chung có một Người Cha là Tạo Hoá, luôn sẻ chia Nhiên Lý dù ở nơi nào và ở đâu, không quản ngày đêm… Những gì Người đã làm cho chúng Con trên cả tuyệt vời, không một ngôn từ nào mà Con diễn tả hết được ạ!

Trong thời gian qua Con đã thay đổi rất nhiều so với trước đây, Nhiên Lý đã dần thấm vào trong Con, cuộc sống của Con nhẹ nhàng và Con cảm nhận được sự đủ đầy và trọn vẹn.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thái Thông Không – Nguyễn Thị Thái).

Bao ngày Con mãi quẩn quanh

Gian nan cuộc sống, kiếm tìm điều chi…

Hơi thở ấy… nhưng chẳng thực đang sống

Chỉ mông lung trong vô định lối mòn…

Rồi ngày ấy hữu duyên Con diện kiến

Người kề bên tâm sự truyền trao

Con như đã gặp Người từ lâu lắm

Bao ưu tư được thấu hiểu bởi Người

Từ dạo ấy Người dần khai sáng

Nhân sinh quan như rộng mở hoà về

Con được hiểu thế nào là Tạo Hoá

…Là Hữu Hằng… Là Thực tại toàn năng…

Ơn khai sáng… không thể nào kể xiết

Ngôn từ kia… không diễn tả hết lòng

Xin cúi lạy bậc toàn năng Tạo Hoá…

Sư Phụ ơi… Con nguyện mãi bên Người…

Con Hiếu Hoán Không kính gửi tặng Sư Phụ bài thơ nhỏ như bày tỏ niềm tôn kính sâu sắc về Người… 

Dẫu biết rằng ngôn từ không thể nào diễn tả hết những gì Người đã làm cho chúng Con nhưng Con xin dâng tặng đến Sư Phụ lòng biết ơn sâu sắc nhất, niềm kính yêu vô bờ… vì tất cả những gì Sư Phụ truyền trao cho chúng con…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Hiếu Hoán Không – Lý Nhân Hiếu).

Hữu nhiên Con gặp Sư Phụ Trần Thanh Nghị giữa hàng tỉ người đang hiện diện nơi đây là cả một vi diệu mà Con chưa từng nghĩ tưởng. Người thay hóa từng thực tại trong Con một cách chân thực nhất, đổi mới Con từng ngày… Con được trải nghiệm mọi thứ, làm những điều mà trước giờ Con không nghĩ là Mình có thể. Người thông tỏ cho Con rất nhiều, Con như được sinh ra lần thứ 2 vậy. Sự vĩ đại của Người quả là vô tận, Lẽ Không của Người vẫn mãi trong tất cả… Con thấu cảm 2 câu thơ của Sư Phụ bao phủ cả Tạo Hóa… 

Hơi thở Không… vốn Nhiên đã sẵn

Vô tận này vẫn mãi sẻ chia…

…Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trường Trị Không – Phan Lập Trường).

Sư Phụ Trần Thanh Nghị dạy Con lẽ nhiên…

Con đã từng…

Đi xa để kiếm tìm

Câu trả lời…

Cho những câu hỏi “lớn”…

Con loay hoay…

Không nơi đâu tìm thấy…

Để chơi vơi…

Giữa sóng xô cuộc đời…

 

 

 

… Con gặp Người

Sư Phụ Trần Thanh Nghị

Người đầu tiên

Và cũng là duy nhất

Dạy cho Con…

Lẽ thường nhiên giản đơn

Mà cao sâu

Vượt cả ngoài tâm tưởng…

Thấu chính Con

Kiểm soát, quán xuyến mình

Thông Tạo Hóa

Con hòa cùng thường biến…

Con ngạc nhiên

Lý nhiên sao vi diệu

Cảm lần này

Rồi lại thêm lại thêm…

À thì ra…

Vô tận thể hòa cùng

Không cái cuối

Sao “cái gian” cản lối

“Không” – vi diệu

Không phải có phải không

“Không” vô tận…

Hiển nhiên mọi tương tác…

“Nhiên vô tư”

Con hòa từng tương tác

“Thể vô đối”

Con không còn “cái gian”

“Không vô tận”

Thấm thâu và thấu suốt…

Thú vị nào

Con cảm nhiên hòa nhiên.

 

 

 

 

Con tạ ơn 

Sư Phụ Trần Thanh Nghị

Sự vô tận…

Sẻ chia không nghĩ bàn

Để nhiên lý

Thấm trong từng hơi thở

Để Con hòa

Hòa nhịp Vô Tận Không.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trang Trung Không – Nguyễn Thị Thùy Trang).

 

Sư Phụ Trần Thanh Nghị, Người sáng lập Trường Thiền Vô Tận Không với mong muốn sẻ chia thiền tập tự nhiên như hơi thở. Điều may mắn trong cuộc đời Con là được gặp Người, được làm Đệ Tử của Người. Sư Phụ là bậc toàn nhiên vô đối, Người khai sáng cho chúng con về Lẽ Nhiên, sự thường biến trong tạo hóa. Người luôn bên cạnh dõi theo các Con… Những lời Sư Phụ truyền dạy Con mãi khắc ghi.

 Đã là Đệ Tử của Người thì phải thật bản lĩnh nhưng Con cảm thấy sự sinh diệt nơi Con còn quá chậm, cái hữu trong người còn quá sâu dày. Người đã dạy cho chúng con từng chút một, những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, tháo gỡ những vướng kẹt trong Con để mỗi ngày Con hòa nhiên hơn.

Con kính tạ ơn Người – Sư Phụ Trần Thanh Nghị.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Son Sắc Không – Ngô Thị Son).

 

Con Hải Hiếu Không kính chào Sư Phụ Trần Thanh Nghị. 

Con thấy bản thân mình thật có duyên và thật may mắn khi được gặp Sư Phụ và các Huynh Đệ Tỷ Muội, được hòa vào Vô Tận Không, được tham gia các hoạt động của Trường Thiền. Tuy Con hòa về Vô Tận Không thời gian chưa dài lắm, nhưng những gì Con cảm nhận và được tiếp từ Sư Phụ là cả một sự vô tận. Nơi đây Sư Phụ đã khai sáng cho Con bao nhiêu là Lý Nhiên vi diệu, giúp Con mở rộng và thấu hiểu hơn về sự vô tận của Tạo Hóa, giúp Con phá tan bạo định đặt của cuộc sống, Con biết ngồi Thiền và “Thì” lại để vượt qua các vướng kẹt của chính bản thân…

Người là Người cha của Tạo Hoá, dẫn đường cho Con thoát cái sự giới hạn của cuộc sống, giúp Con thấu hiểu những điều vượt ngoài tâm tưởng mà Con chưa bao giờ biết đến! 

Công ơn của Sư Phụ đối với Con là sự Vô Tận… Con kính tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị!

(Thiền Giả Vô Tận Không – Hải Hiếu Không – Lê Hải).

Tại nơi này Con được duyên gặp Người!

Vẹn ánh nhiên dẫn lối Con tìm về

Về cái Không… vô tận hòa Tạo Hóa

Nhiên Lý kia vẫn thấm mãi trong Con…

Con Lĩnh Lưu Không xin kính tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng tâm thức cho Con! Nơi đây Sư Phụ khai sáng cho Con muôn trùng phạm vi, phá tan giới hạn nơi Con, giúp Con dần thấu hiểu hơn về cái Không… vô tận, dần dần buông bỏ cái định đặt; cái huân tập mà bấy lâu làm Con vướng kẹt – là vùng trũng nơi Mình. Chính nơi này – chính Sư Phụ đã cho Con cảm những điều vượt ngoài tâm tưởng mà không nơi nào có được. Người chính là Tạo Hóa sẻ chia Nhiên Lý, khai sáng mọi tâm thức. Sư Phụ soi sáng cho chúng con, không một ngôn từ nào có thể diễn tả hết được sự lớn lao mà Sư Phụ đã dành cho chúng con…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Lĩnh Lưu Không – Phan Thái Lĩnh).

Sư Phụ Trần Thanh Nghị…, Người khai sáng Nhiên cho tất cả nhận diện, thấu sâu nơi chính Mình và Tạo Hoá ngay thực tại này… Vô vàn điều Người chỉ dạy lần đầu Con được nghe, hiểu… và được hoà Nhiên…

Người phá vỡ định đặt của ý thức, mà nếu không có Người chỉ ra, Con không biết điều đó giới hạn… 

Bao tâm thức thường theo cái đọng nơi Mình mà diễn biến ý thức và hành động, nhưng… Nhiên Lý ngấm… tức thì cái đọng tan… Ta hòa theo cách của Tạo Hoá, vốn là của diễn tiến bất tận… thì… Nhiên Thức hiển hiện…

Dù mọi thăng trầm…, Người vẫn luôn nơi đó, nơi Nhiên…, sẻ chia vô tận mãi cho muôn trùng…, như “Không… khí tự… Nhiên”… 

Con lạy tạ ơn Người!…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Hoa Hiển Không – Bùi Thị Hoa).

Trước hết, Con Hà Hoành Không kính lạy tạ Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng tâm nhiên nơi Con ạ!

Đối với Con, đến thời điểm bây giờ không có gì quý giá hơn khi Con được là Đệ Tử của Sư Phụ ạ!

Với sự khai sáng tâm nhiên của Sư Phụ thông qua lý Nhiên và Thiền tập, ròng rã đã hơn 3 năm rồi. Giờ đây Con đã nhận diện ra cái ý thức khởi lên trong Con, Con nhận diện được cảm thọ khởi lên trong Con như thế nào trong mỗi tương tác. Có những cái ý thức bám chấp nó khởi lên lôi kéo thôi thúc Con phải hành động trong cơn sân si. Nhưng được sự khai sáng của Sư Phụ con kịp thời nhận ra và quán xuyến được cảm xúc đó tránh được những biến hợp đáng tiếc xảy ra mà trước đây Con không hề nhận biết điều này. Bên trong Con, tâm thức nơi Con đã có sự chuyển biến rõ mà Con nhận diện được, điều quý giá trong thực tại này của Con ạ!

“Thạo thông nơi Ta – thấm thâu Tạo Hóa…”

…Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

Lời Sư Phụ dạy thật quý giá… Sư Phụ Trần Thanh Nghị mãi trong tất cả!

(Thiền Giả Vô Tận Không – Hà Hoành Không – Hồ Thanh Hà).

SƯ PHỤ NHIÊN HÓA… TRONG CON! 

 

Nghĩ về Người… vô tận mãi không thôi

Trong hai tiếng thân thương là Sư Phụ!

Người hòa hóa… trong Con và tất cả

Tỏa Lẽ Nhiên soi sáng khắp muôn trùng

 

Mỗi thực tại chan hòa cùng Sư Phụ

Đủ đầy thay Tạo Hóa hiển huyền vi

Người cho thấy toàn năng và vô đối

Nhiên Lý Người khai mở lối tâm Nhiên

Cho Con thấu… đời này là tất cả

Hòa về ngay… không chờ đợi phút giây.

Trong tương tác với muôn vàn Sự Lý

Lúc nhẹ nhàng và cũng có gian nan

Là thử thách… là lẽ thường phải thế

Dụng Lẽ Nhiên Con thấu được như nào?

 

Có những lúc Con thấy miền xao động

Thoáng bão giông sấm sét phản hồi về

Cái hữu luôn chực chờ dương oai lực

Thoắt ẩn, hiện, len lỏi, thật là nhanh…

 

 

 

 

Nhưng đâu thể, ngay luôn Con nhận diện

Quán Lẽ Nhiên thường biến trụ thần…

Ngay khắc đó Con hòa cùng Sư Phụ

Cái hữu kia tan hóa phải quy hàng

 

Người vi diệu trong Lẽ Nhiên vô đối

Dắt chúng con muôn lối… hòa về

Cùng thấu hiểu thạo thông Tạo Hóa

Sư Phụ về! Trong tất cả chúng con!…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Cường Căn Không – Nguyễn Quang Cường).

 

Bình luận (16)

Gửi bình luận