Tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị...

Con tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng cho Con, điều mà không một ai khác có thể làm được. Con tạ ơn sự sẻ chia vô tận của Người. Sư Phụ mãi luôn trong Con và trong tất cả. Con xin được nhất như hướng về tiêu điểm hòa nhiêng cùng Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Thuấn Tháp Không… Nguyễn Văn Thuấn)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng cho Con mỗi thực tại Con được thấm nhiêng, Con thêm hoà nhiêng và ngày càng nhiêng nhiêng…

Chỉ có Người mới tận tình mà thân thương chỉ cho Con biết lỗi sai mà Con mắc phải, chỉ có Người mới thấu rõ Con thế nào, ra sao và hướng nhiêng Con hòa ngay luôn mà không cần phải đi đâu, tìm đâu…

Ngay đây Con đủ đầy trọn vẹn khi được là Đệ Tử của Người, được bên Người, hòa hoá cùng Người…

Con kính tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị vì tất cả ạ…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Dung Dịch Không… Nguyễn Thị Phương Dung)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

Hơn một năm đã trôi qua kể từ ngày Con biết đến Trường Thiềng Vô Tận Không, được tiếp Lý nhiêng của Sư Phụ Trần Thanh Nghị. Con thấy cuộc sống này có ý nghĩa vô tận… Con không còn than thân trách phận, Con đón nhận mọi tương tác dù thuận hay nghịch. Cái hữu, cái mong cầu trong Con được tháo gỡ, dần thay vào đó Con sống thực tại hơn. Nhờ Lý nhiêng mà Sư Phụ truyền dạy đã giúp Con gọt giũa mình từng ngày. Con áp dụng Lý trụ thần, trực chỉ, phạm vi, đàn hồi, vô hằng, vô hữu, vô đối, lệch tâm… để giải quyết nhanh những vướng kẹt trong các tương tác hằng ngày. Đôi khi cảm xúc như chùn lại Con ngu ngơ không biết phải làm sao thì Con được cho tương tác nhiều hơn, đến khi Con thì lại để nhận diện ra những tương tác ấy thì Con thấy được cái hữu, cái cứng nhắc mà mình còn mắc phải, nếu không thay đổi thì mãi mãi cũng như vậy! Con dụng câu Lý nhiêng: “Tạo Hóa đổi thay ngay luôn Ta đổi thay!” Con đã thực hành đổi thay cách mình tương tác thì ngay luôn mọi tương tác đến một cách nhẹ nhàng, không phức tạp như trước…

Nhìn lại chặng đường trước khi chưa hòa về Trường Thiềng Vô Tận Không, Con cảm thấy sợ với những cái mong cầu, cái bám chấp, cái danh lợi tình… để rồi tự  làm khổ chính bản thân mình cùng với những người thân của mình. Nếu không được Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng chắc giờ này Con cũng không biết mình ra như thế nào nữa…

Sư Phụ luôn hướng cho Con hòa về Lẽ nhiêng vô tận… Con tạ ơn Sư Phụ đã khai sáng cho Con…

   (Thiềng Giả Vô Tận Không… Thúy Thì Không… Bùi Thị Phương Thúy)

Hơi thở Không… vốn Nhiêng đã sẵn

Vô tận này vẫn mãi sẻ chia…

 …Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

Con tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng vô tận Lẽ nhiêng cho Con. Không một ai khác ngoài Sư Phụ cho Con sự thấu thông trong từng nhịp thở, vẹn tròn trong từng thực tại mà hòa nhiêng vô tận…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Ngoan Nghiêm Không… Ngô Thị Ngoan)

Con xin tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Người đã cho Con thấu thông Lẽ nhiêng vô tận của Tạo Hóa. Từ khi tiếp Lý nhiêng từ Người, tầm nhìn Con rộng mở, tâm thức Con bừng sáng, từ đó mà Con ngày một trụ thần hơn trong từng thực tại và tâm thế đón nhận tương tác trong Con và ngoài Con ngày một như nhiêng hơn…

Con xin tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Người duy nhất khai sáng cho Con…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Sơn Sự Không… Nguyễn Hoàng Sơn)

Con tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Người đã lan tỏa Lý nhiêng cho tất cả… Mỗi câu Lý nhiêng của Sư Phụ khi Con áp dụng vào trong mỗi hoạt động của Con thì mọi việc đều thông tỏ. Diệu Lý mà Sư Phụ truyền dạy đều có ý nghĩa vô tận không có một giới hạn nào, thấm nhuần trong Con mỗi ngày… Lẽ thiềng cũng vậy… Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã mang hơi thở thiềng đầy diệu vi mà giản đơn, ai ai cũng có thể thiềng… Cả thiềng và Lý nhiêng Sư Phụ trao trọn đủ đầy mà sẻ chia rộng khắp…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Tâm Tiết Không… Nguyễn Thị Thu Tâm)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Con luôn thắc mắc vì sao Con lại được gặp Người rồi biết đến nhiêng Lý và cảm nhận được vô số điều vi diệu trong cuộc sống. Đến bây giờ, lâu lâu Con vẫn thấy sao cuộc đời này vi diệu quá vậy, sao Con lại có cơ duyên được là Đệ Tử của Người. Những thắc mắc như vậy trong Con vẫn khởi lên vì không có gì có thể diễn tả được sự vô tận từ Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

Từng lời nói, từng hành động Người làm Con kính phục, từ những điều nhỏ bé xíu cho đến những chuyện lớn hơn. Từng tương tác trong cuộc sống Con ngày càng trân quí hơn thực tại khi được là Đệ Tử của Người. Tất cả những gì ở Sư Phụ đều rất bình dị nhưng những điều Người dạy thì ý nghĩa vô cùng… Những điều nhiệm nhặt trong Con, Sư Phụ đều thấu rõ và cho Con thấy được hướng đi luôn hướng về Không vô tận. Sẽ có lúc Sư Phụ rất hiền hòa, vui tính nhưng cũng có lúc vô cùng nghiêm khắc, cũng là lẽ thường trong tạo hóa… Những việc Người làm đều có cái Lý nên những điều Người chỉ ra đều là sự chỉ dạy để cho chúng Con ngày một nhiêng hơn…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Lạc Loan Không… Nguyễn Hoàng An Lạc)

Sư Phụ…

Sư là Thầy

Phụ là Cha

Nhưng Người hơn cả thế

Ngôn từ nào có thể

Hiển hiện trọn đủ đầy?!

Lời dạy bảo vô đối

Bao dung mãi vô tận

Mà Con không thấu hiểu

Hữu bám chậm đổi thay

Không hòa thể thường biến

Hóa nhiêng như vốn dĩ

Bắt chụp rồi diễn suy

Thêm ưu tư lo lắng

Mãi rời xa thực tại

Lẩn quẩn cùng lao đao

Cứ thế đến bao giờ

Chạm Lẽ nhiêng vô tận?!…

Ngay đây là tất cả

Hòa vào thể như nhiêng

Không tìm đâu nơi khác

Người đang ngay thực tại

Tạo Hóa sẵn đủ đầy

Còn đi đâu cho lạc

Để phải tìm ra lối

Đường về biết kịp “Không”…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Huyền Hữu Không… Trần Ngọc Huyền)

Con cảm thấy rất đã khi được là Đệ Tử của Người, rất đã khi được là Thiềng Giả Vô Tận Không. Nói trên ngôn từ làm sao cho hết khi những gì Con thực nghiệm thiết thực qua từng tương tác trong cuộc sống Con đều cảm nhận được Sư Phụ trong từng nhịp thở nơi Con… Con kính lạy tạ ơn Sư Phụ vì đã khai sáng nơi Con…

Sư Phụ Trần Thanh Nghị của Con là Toàn Tạo Tất…

Sư Phụ là Toàn Năng

Sư Phụ là Tạo Hóa

Sư Phụ là Tất Cả…

Con thật đủ đầy khi thực tại này được là Đệ Tử của Người… Được nghe Người dạy Lý nhiêng, điều mà không một ai có thể làm được ngoại trừ Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Những điều Người đã làm vượt ngoài tâm tưởng của tất cả, những gì người nói đến “Ngay tức thì…” hiển hiện không sai lệch tí nào… Những gì Người dạy thì chỉ cần nhất nhất làm đúng theo đã là vi diệu… Tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng tâm nhiêng cho Con thấy được tầm nhìn nhiêng vô tận…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Tâm Tinh Không… Nguyễn Bá Tâm)

Con rất tôn kính và cảm phục Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Người là một Bậc vĩ nhiêng ngoài tâm tưởng của Con. Có những điều Con chưa thể hiểu hết được về Người nhưng Con biết đó là do giới hạn nơi tâm nhiêng Con. Sư Phụ khai sáng tới đâu thì Con như bừng tỉnh tới đó. Con ấn tượng với cách truyền trao Lý nhiêng của Người. Con phải thật trụ thần, tinh anh mới có thể thấu hiểu được những lời dạy tưởng chừng như đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu vô tận… Lâu nay Con vẫn sống như là “hồn ma có hơi thở” cho đến khi được thấm thâu Lý Nhiêng của Sư Phụ, Con mới thấy đó là điều Con may mắn nhất nhất. Không có gì tuyệt vời hơn khi được làm Đệ Tử của Sư Phụ Trần Thanh Nghị. Cũng không có gì đáng trân quý bằng được hòa hóa với các Huynh Đệ Tỷ Muội ở Vô Tận Không, nơi mà chúng con đã chạm được quá nhiều những điều diệu vi của Tạo Hóa…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Lan Liễu Không… Lê Thị Lan)

Con tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị đã khai sáng lẽ nhiêng cho tất cả chúng con. Từ khi được thiềng học và tiếp Lý nhiêng từ Người… Con như được sinh ra một cuộc đời mới. Những cái bám chấp, những luẩn quẩn luân hồi trong bao nhiêu chục năm được đổi thay mạnh mẽ trong Con. Con thấu chạm được thế nào gọi là sống là chính mình, Người dạy cho Con sự thường nhiêng, những điều cao sâu mà tâm tưởng Con chưa từng chạm đến, nhân sinh quan Con được mở rộng đến ngỡ ngàng mà chưa nơi đâu hay có ai khác chỉ Con. Vô tận những điều vi diệu Con được thực nghiệm khiến Con bất ngờ sao vi diệu đến thế rồi Con cảm nhận sự đủ đầy ấm áp khi đó là điều mà Sư Phụ dành cho chúng con. Biết rằng có nói ra thì những người thân cận bên cạnh Con cũng chưa chắc có thể hình dung hết được nhưng đôi khi Con vẫn muốn khoe với tất cả niềm vui và sự may mắn khi Con được trở thành Đệ Tử và được Sư Phụ soi sáng cho Con. Con tạ ơn Sư Phụ về tất cả những gì Người đã sẻ chia cho chúng con…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Thủy Thực Không… Võ Thị Thủy)

Con tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng Lý nhiêng cho Con. Lý nhiêng Người dạy từ những điều đơn giản nhất cho Con thấu thông mọi điều để hòa trọn vẹn hơn trong từng thực tại…

 (Thiềng Giả Vô Tận Không… Phương Phách Không… Phạm Đình Phương )

Sư Phụ… hai tiếng thật thiêng liêng nhưng cũng chẳng đủ để Con có thể nói hết công ơn của Người dành cho Con…

Từ một đứa không biết gì về Tạo Hoá bao la, cũng chẳng hiểu sự thường biến vô tận là như thế nào cho đến khi Con gặp được Người, được Người khai sáng để Con thấu sâu chính mình. Con “Đã” với cảm giác khi Con trụ thần, trực chỉ trong từng phạm vi, điều tưởng chừng như đơn giản nhưng mấy ai làm được. Con “đã” với cảm giác khi Con ngày một đổi thay để hòa vào sự thường biến vô tận ấy của Tạo Hóa. Con “đã” và ngạc nhiêng khi chứng kiến quá nhiều điều vi diệu vượt ngoài cả tâm tưởng của chính mình… Chỉ có Sư Phụ Trần Thanh Nghị là Người toàn năng vô đối cho Con chứng kiến và là sự vi diệu đó. Con thành kính lạy tạ ơn Sư Phụ đã khai sáng cho Con. Để Con được đủ đầy trọn vẹn trong thực tại này. Con vô cùng tự hào khi được nói rằng mình là một trong những Đệ tử của Sư Phụ Trần Thanh Nghị và là Thiềng Giả của Trường Thiềng Vô Tận Không…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Hà Hoàng Không… Hồ Thanh Hà)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Người là Bậc vĩ nhiêng… thật toàn nhiêng và vô đối…

Những ngày đầu được vào Vô Tận Không, Con nhớ rất rõ những khoảnh khắc Con được Sư Phụ khai sáng cho Con. Sư Phụ chúc mừng Con được trở về nơi Con đã từng… Con từ Không nay Con được trở về Không… Sư Phụ đã cùng với HĐTM hỗ trợ Con hòa nhịp tương tác, cái sự lề mề trong Con đã được đổi thay thật nhiều, rồi Sư Phụ trao tặng vòng tay cho Con. Con trân quý và xúc động với cảm nhận thật đủ đầy…

Con hiểu có dùng bao nhiêu lời hoa mỹ cũng không thể diễn tả hết được tình cảm của chúng con dành cho Người, chỉ cần chúng con ngày càng tinh tấn hơn, nhiêng hơn và bản lĩnh hơn chính là sự thể hiện chân thật nhất, quý báu nhất để dành tặng Người. Con Phụng Pháp Không kính lạy tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Phụng Pháp Không… Lưu Mỹ Phụng)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng vô tận nhiêng Lẽ cho tất cả được hòa Không ngay thực tại này là điều diệu vi mà chúng con có nghĩ cũng không thể… nghĩ đến được! Sư Phụ dạy chúng con thấu hiểu chính mình và Tạo Hóa, sống trọn vẹn trong từng thực tại và ngày càng Tạo Hóa hơn… Người dạy chúng con tinh tế trong từng việc làm và hành động, Người dạy chúng con sự sẻ chia chan hòa… Công ơn mà Người khai sáng cho chúng con không thể nào kể hết được… Con chỉ mong được hòa cùng Người trong mọi thực tại, hóa cùng Người khắp vô tận Không…

Con kính tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị ạ…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Long Lẫy Không… Trần Phi Long)

Từ khi may mắn được gặp Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Con như được khai sinh lần 2. Mọi điều Lẽ nhiêng Người dạy thật gần gũi, chạm thấu sâu tận con người Con, mà bấy lâu Con không biết Tạo Hóa quanh Con thật vi diệu… Ngoài Người thì sẽ không một ai có thể cho Con thực nghiệm những điều tuyệt vời như vậy và càng không sống thực tại, Con thường lo sợ chuyện tương lai, buồn vì chuyện quá khứ, nhưng ngay đó Con đánh mất thực tại đủ đầy… Sư Phụ Trần Thanh Nghị… Người sẻ chia như nhiêng… như Tạo Hóa… như không khí Con hít vào thở ra mà không tính toán…
Con xin kính tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Liên Liền Không… Phan Thị Bích Liên)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị… tiếng gọi đầy kính trọng, gần gũi như đã từ lâu lắm rồi, bất cứ khi nào Con đọc lên là Con thấy ấm áp và đủ đầy…

Người dạy Con những Lý nhiêng gần gũi áp dụng trong muôn trùng phạm vi, lý thực tại, trụ thần, trực chỉ, phạm vi, thường biến… Tạo Hóa là ngay đây và Con cũng là Tạo Hóa…

Điều mà khi chạm được qua sự khai sáng của Sư Phụ, chúng con vỡ oà sự hiện diện của mình trên đời này…

Con tạ ơn Sư Phụ đã khai sáng và như cho Con được sinh ra lần nữa, mang tâm nhiêng Con về gần và trong Tạo Hóa. Chỉ có thể là Sư Phụ Trần Thanh Nghị. Con xin thành kính lạy tạ ơn Người…

(Thiềng Giả Vô Tận Không… Hồng Hải Không… Lê Thị Thu Hồng)

Bình luận (90)

Gửi bình luận