TẠ ƠN SƯ PHỤ TRẦN THANH NGHỊ…

Cha Mẹ là người sinh Con ra, nuôi dưỡng cho Con trưởng thành, nhưng Người cho Con sự thấu hiểu về cái Lẽ Nhiên mà vốn hằng hữu, không ai khác đó chính là Sư Phụ Trần Thanh Nghị.

Người khai hóa cho chúng con biết được thế nào là Tạo Hóa, đưa chúng con ra khỏi những vũng lầy tâm thức, mà thấu chạm đến vùng trời Tạo Hóa vô tận. Chúng con như tháo bỏ được những đôi chân như mang đầy chì, những định đặt và huân tập trong từng tế bào não dường như bị xóa tan bởi những Nhiên Lý mà Sư Phụ truyền dạy, cuộc đời này bỗng hóa Như Nhiên đến lạ, từ khi được là Đệ Tử của Sư Phụ.

Người là Tạo Hóa, hóa thân nơi thực tại này, những việc Người làm để lan tỏa Nhiên Lý cho tất cả, quả thật không có gì có thể so sánh được sự vĩ đại đó, chỉ có thể là Tạo Hóa mới có thể sẻ chia vô tận đến thế.

Tâm thức được trui rèn qua năm tháng, tiềm thức được gọt giũa sâu hơn. Chưa bao giờ Con thấy thân tâm này nhẹ tênh đến thế, mặc dù cuộc sống còn rất nhiều khó khăn và áp lực.

Ngàn lời cũng không thể kể hết sự vĩ nhiên mà Người đã sẻ chia ở đời này và cả về sau. Người là Tạo Hóa trong Con và tất cả…

Chúng con sâu sắc thành kính tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Khoa Khải Không – Nguyễn Đăng Khoa)

SƯ PHỤ TRẦN THANH NGHỊ…

Vậy là đã một năm rưỡi Con hòa về Trường Thiền Vô Tận Không và được Sư Phụ Trần Thanh Nghị truyền dạy Lẽ Nhiên… Sư Phụ đã cho Con tìm về được chính mình, Người luôn trong Con để thấu hiểu từng vướng kẹt và tương tác tương ứng trên điểm kẹt ấy cho Con thông suốt. “Hơi thở Không… vốn nhiên đã sẵn. Vô tận này vẫn mãi sẻ chia…”, Sư Phụ bao dung, ấm áp và mãi trong tất cả… như lời Người nhắn nhủ vậy.

Còn nhớ khoảng thời gian trước đây, Con mãi ngụp lặn trong những chơi vơi không biết ý nghĩa sự hiện diện của mình, mỗi sáng thức dậy là cảm giác chán chường lại ùa về trong sự chênh vênh, lại lao đầu vào những vòng xoáy không tên để rồi khi giật mình nhìn lại, không rõ là mình ở đâu trong những tương tác ấy và chuỗi ngày lẩn quẩn bao giờ mới dừng lại. Con không biết về trụ thần, cứ sống, còn hơi thở nhưng vật vờ vô định.

Nghĩ lại nó như một cơn ác mộng dài, dài thật chứ vì Con cứ thế mãi trong hai mươi mấy năm, và hẳn là sẽ còn tiếp diễn mãi nữa, nếu Con không gặp Sư Phụ. Sư Phụ cho Con cảm được sự đủ đầy trong thực tại, cảm nhận được cái “đã” trọn vẹn trong các tương tác xảy đến với mình, Con buông dần sự phân biệt chọn vui, chọn yên bình, chọn nhẹ nhàng, chọn thanh tịnh… để hiểu rằng tất cả mọi thái cực cảm nhận đều là một bộ chung cùng đủ đầy của tạo hóa, để mà khi tương tác đến thế nào Con đều có thể quân bình thật nhanh. Nhiêu đó thôi đã là vi diệu…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Huệ Hào Không – Hà Thị Thương Huệ)

Xin cho bản lĩnh trong Con đủ cho Con trụ lại trước những tương tác để được mãi bên Sư Phụ.

SƯ PHỤ TRẦN THANH NGHỊ…

Suốt thời gian qua hơn 1 năm từ khi Con tiếp Lý Nhiên của Sư Phụ Trần Thanh Nghị. Hơn 1 năm qua Con cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh và hơn hết là ở nơi Con nhận thấy rằng mình có nhiều sự thay đổi từ chính nhận thức của mình mà từ đó ứng ra hành động, cách sống và tương tác Con cũng trở nên khác đi,… tất cả đều là những gì mà Lý Nhiên của Sư Phụ Trần Thanh Nghị thấm vào trong Con và so với Sư Phụ thì Con cảm thấy mình thật nhỏ bé. Con cảm thấy thật may mắn khi được là đệ tử của Sư Phụ và là thiền giả của Vô Tận Không, những gì mà Sư Phụ làm cho chúng con thật tuyệt vời biết bao mà khó có điều gì so bì được.

Con biết bên trong Con còn nhiều định đặt và bám chấp, những cái hằng hữu sâu dày mà làm Con xa lìa bản thể, ngày càng không hòa nhiên với Tạo Hóa. Nhưng Sư Phụ vẫn luôn bao dung, dang rộng vòng tay Tạo Hóa để kéo Con hòa về với thực tại để cảm nhận trọn vẹn đủ đầy trong nhịp thường biến bất tận của Tạo Hóa, vực dậy trong Con sự bản lĩnh nơi mình mà hòa nhiên “ngay tức thì”. Những gì Sư Phụ làm chính là:

Hơi thở Không… vốn Nhiên đã sẵn.

Vô tận này vẫn mãi sẻ chia…

…Sư Phụ Trần Thanh Nghị…

Con tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị và lòng thành kính của Con mãi dành trọn cho Người, nguyện là đệ tử của Sư Phụ Trần Thanh Nghị mãi vô tận…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thắng Thể Không – Nguyễn Văn Thắng)

SƯ PHỤ…

Hóa thân ngay thực tại

Người tạo lời khai hóa

Không gần cũng không xa

Mà chính là vô tận…

Vô đối muôn cùng tận

Sư Phụ Trần Thanh Nghị

Người khai sáng đời Con

Chăm lo cho từng đứa

Những đứa Con Vô Tận

Có muôn vàn tâm thức

Chưa thật Nhiên vốn dĩ…

Người hoá thân hoà cùng

Mà sẻ chia Nhiên Lý

Dù bất kể ngày đêm

Cho Con mình sinh diệt

Hòa hóa lẽ Như Nhiên

Sư Phụ bằng nhiều cách

Giảng Lý qua dụng sự

Nhiên Lý hiện nơi nơi

Lời Người Con thấu chạm…

Con lạy tạ ơn này

Nguyện về nơi Không… ấy

Cho dẫu khảo là đau

Rồi sẽ có thăng hoa…

Hai thằng ni là một

Đừng để mất cân đối

Hãy luôn thế cân bằng

Không hơn hay là thấp…

Lời Người muôn Sự – Lý

Dù chỉ qua việc nhỏ

Thông tỏ lẽ biến nhiên

Ngộ Lý không giới hạn…

Ôi! Người là vô đối

Dù xét mọi phạm vi

Chỉ có là Sư Phụ

Trần Thanh Nghị – tên Người…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Phương Phách Không – Phạm Đình Phương)

Sư Phụ Trần Thanh Nghị – Bậc toàn nhiên vô đối…

Con kính lạy tạ ơn Sư Phụ Trần Thanh Nghị, Người đã khai sáng cho Con. Khi được là Đệ Tử của Người thì Con giống như được tái sinh ra lần nữa vậy. Người là Người Cha Tạo Hóa cho Con vô tận sự thấu chạm đến Lẽ Không vi diệu. Nhiên Thiền mà Người khai sáng cho Con được là chính mình trong từng thực tại. Con luôn được cảm nhận trong từng hơi thở vào ra đều có sự hiện diện của Lẽ Không. Lý Nhiên mà Sư Phụ khai sáng giúp Con được hòa nhiên và phá vỡ những định đặt, những huân tập hằng hữu trong Con bấy lâu, cho Con được trọn vẹn, đủ đầy, sống “Đã” trong từng thực tại…

Con mong rằng Con mãi được là Đệ Tử của Sư Phụ Trần Thanh Nghị trong trọn đời này và mãi về sau…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trường Trạm Không – Nguyễn Văn Trường)

Sư Phụ của chúng con… Sư Phụ Trần Thanh Nghị

Trong suốt những năm qua Sư Phụ đã khai sáng cho chúng con những Lẽ Nhiên của Tạo Hóa giúp cho chúng con hiểu được thế nào là tìm lại chính mình qua các cách Thiền tập, qua việc thấu thông Nhiên Lý. Hiểu được về Lẽ Không Vô Tận…

Sư Phụ vừa là Người Thầy, vừa là Người Cha, vừa là Tạo Hóa của chúng con, đã dẫn dắt đưa đường chỉ lối cho chúng con bước đi trên con đường tìm hiểu Lý Nhiên…

Người cho chúng con cảm nhận rõ được lòng người và tình đời, giúp cho chúng con thêm trân quý những tháng ngày được bên cạnh Sư Phụ, được là Đệ Tử của Người – Sư Phụ Trần Thanh Nghị. Chúng con tuyệt đối tin tưởng vào sự dẫn dắt của Người, được cùng hòa về cái Không Vô Tận. “Không – mãi trong tất cả…” – chúng con nguyện theo Sư Phụ Trần Thanh Nghị được cùng về Vô Tận Không…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Bé Bảo Không – Huỳnh Thị Bé)

Sư Phụ toàn nhiên… vô đối…

Giật mình nhận ra Con đã về với Sư Phụ Trần Thanh Nghị – về với Tạo Hóa hơn 18 tháng. Trong thời gian này Con đã nhận được rất nhiều món quà Tạo Hóa ban tặng. Những câu Lý Nhiên của Sư Phụ giúp Con thấu sâu bản thân mình. Những thế Thiền mà Sư Phụ khai sáng giúp Con cân bằng thân tâm. Những công việc mà Con chưa bao giờ làm trước đây Con nghĩ Mình sẽ không bao giờ làm được… và vô tận những điều Sư Phụ đã chỉ ra cho Con. Người chỉ mong muốn 1 điều là  mỗi ngày Con một nhiên hơn để hòa nhiên cùng Người.

Đã có lúc Con trôi lăn, xa rời Tạo Hóa, nhưng giật mình Con nhận ra mãi mãi không có gì có thể so sánh với những gì Sư Phụ đã cho Con. Con càng thêm trân trọng điều may mắn không phải ai cũng có được này để quyết tâm thay đổi nơi mình, ngày một hòa hóa hơn. Con tạ ơn Sư Phụ, công ơn sâu dày của Sư Phụ – Tạo Hóa toàn nhiên Con xin khắc ghi bây giờ và mãi sau này…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Nghị Nghiêng Không – Nguyễn Thanh Nghị)

Bình luận (16)

Gửi bình luận