Hai người Bạn cùng vào một quán bánh canh, khi thức ăn đến Bạn A múc ngay một muỗng ớt thật to cho vào tô Mình và không quên múc một muỗng ớt đầy vun cho vào tô Bạn B. B thảng thốt nhìn A và nói thật to:

B: Tao không biết ăn ớt.

A: Thì vớt ra, vậy mà cũng làm to chuyện.

B: Ồ, Mày có biết Tao đang rất đói và vì muỗng ớt này, Tao có thể không ăn được và tụt đường huyết mà xỉu không?

A: Gì nghiêm trọng vậy?

B: Rất nghiêm trọng. Mày thử nghĩ xem nhé, Tao xỉu sẽ không đi rước Con được chiều nay, Chồng thì đang đi làm xa, giờ mà gọi điện kêu về rước Con là lớn chuyện nữa, rồi vợ chồng Tao gây gổ, mà nếu không ai chịu nhường ai, trong lúc tức giận Chồng bỏ đi ra ngoài rồi chẳng may gặp chuyện gì đó. Lúc đó Mày còn thấy hành động múc muỗng ớt này đơn giản nữa không.

A: Tao… Tao… chưa nghĩ đến vậy! Hic.

Đủ đầy Lẽ Nhiên ẩn hiện của mẩu chuyện thật gần gũi mà Sư Phụ Trần Thanh Nghị truyền dạy.

Bình luận (111)

Gửi bình luận