VAI DIỄN CUỘC ĐỜI

Nếu cuộc đời là một cuốn phim

Ta ví Mình là nhân vật chính

Dù đau khổ, buồn, vui bất định

Ta là Ta, vai chính là Ta.

Khi sinh ra Ta là hạnh phúc

Của Mẹ Cha và của Ông Bà

Khi lớn lên Ta là tất cả

Mang niềm vui, hãnh diện cả nhà.

Nào những lúc đau lòng, vấp ngã

Tự trấn an, vai chính mà ra

Và vai chính vượt qua tất cả

Để cuối phim hạnh phúc vỡ oà.

Có những lúc Ta thấy Mình thua thiệt

Bởi bạn bè thuận lợi hơn Ta

Rồi mặc cảm, tự ti ùa đến

Ta lánh xa khi Bạn gần bên.

Rồi khi đạt được điều Mình muốn

Ta tự hào vì công sức bỏ ra

Ta đã đi bằng đôi chân mệt rã

Thành công này là của riêng Ta.

Chợt một ngày toàn thân Ta mỏi mệt

Ta lặng người tự chất vấn chính Ta

Rằng vai diễn đến bao giờ thì hết

Và vì sao Ta được sinh ra?!

Rồi một ngày trong Ta bừng sáng lạ

Chẳng vì Ta là vai chính đời Ta

Ta cúi xuống chân Người lạy tạ

Người cho Ta biết được đường ra!

Người chỉ rõ cội nguồn bao vui khổ

Cũng chỉ là do tương tác mà ra

Bao thành công hay là bao vấp ngã

Chỉ giúp Ta gọt giũa để về nhà.

Người dạy Ta vô hằng rồi vô hữu

Được mất đây tất cả cũng về Không

Rằng thế nên có chi mà bám chấp

Chấp ngã chi vai diễn Ta định ra.

 (Thiền Giả Vô Tận Không –  Ngô Thị Ngoan – Ngoan Nghiêm Không, ngày 23/10/2017)

NGÀY MỚI

Ngày mới

Nắng lên

Cười hân hoan

Đời đơn giản

Tâm tĩnh lặng

Giọt sương sớm khẽ đu đưa cành lá

Gió đùa vui hân hoan đón mặt trời

Ta hít thở lắng nghe nhịp sống

Tiếng chim ca vang vọng góc sân vườn

Vít vít con bọ còn luyến tiếc

Tiếc màn đêm nó ôm ấp hôm qua

Thôi buông nhé, hãy quay về thực tại

Đón bình minh, ngày mới đang lên.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trương Trịnh Quân – Quân Quán Không, ngày 13/11/2017)

BỊ VÀ ĐƯỢC

Tạ ơn Người cho Con hiểu về dòng sông Tạo Hóa.

Nó mãi trôi mà chẳng có chỗ dừng.

Con hiểu ra tại sao Mình hiện diện,

Trong cuộc đời luôn diễn tiến không ngừng.

Con thấy Con là một phần Tạo Hóa

Con nơi đây để tương tác với đời.

Không phải bị cũng không là được,

Chỉ giản đơn tương tác mà thôi.

Chính vì lầm lạc không biết đâu là thật,

Nên Con chênh vênh giữa được mất cuộc đời.

Vui, hạnh phúc thì cho là được.

Buồn, khổ đau thì là bị vậy thôi.

Con thong dong hòa từng tương tác,

Rồi chẳng được mà cũng chẳng bị (luôn).

Chỉ còn lại sự thường xuyên biến chuyển

Của tương tác trong Con và ngoài Con.

Không dính mắc cũng không bám chấp,

Là Con đang quay về thế cân bằng.

Ngay lúc ấy trong Con bừng sáng tỏ,

Tạo Hóa là Ta, Ta là Tạo Hóa chứ đâu xa.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Nguyễn Thị Thùy Trang – Trang Trung Không, ngày 20/11/2017)

Gửi bình luận