NGẢ CÁI HỮU

Tự bao lâu cứ ngỡ Ta độc lập

Cái hữu này cũng theo đó mà nên

Rồi năm tháng với tâm bám chấp

Hữu càng cao, tâm phân biệt càng xa

Cái tự đắc khi Ta thành tựu

Ấy là khi cái hữu lại lên.

Vô minh Ta không thấy vô hữu

Cứ nhìn ra lại nghĩ Ta hơn người.

Ta cứ tưởng hiểu thông là tự chứng.

Không hiểu rằng: ai chứng giám cho Ta?!

Cứ như thế, tâm phân biệt còn mãi!

Nhất Như kia vẫn cứ mãi xa xôi.

Bỗng giật mình khi Sư Phụ khai sáng

Chợt nhận ra Ta lẩn quẩn, loanh quanh.

Cái sự hiểu cũng là vô hữu

Nhờ ơn Người khai sáng mà nên

Soi thấu kỹ tất cả đều vô hữu

Thân thể Ta, hay vạn lý rã tan.

Ta trụ thần quan sát tâm chuyển biến.

Ngã đi ra, đây cái hữu lung lay

Ta bừng tỉnh phút giây ngả cái hữu

Rồi vỡ oà – Ôi! Nhiêng Lý diệu vi!

(Thiềng Giả Vô Tận Không – ngày 21/10/2017)

HỮU KHÔNG LÀ CHI

Hữu làm đời mệt lả

Buông hữu – đời thăng hoa

Trụ thần từng khoảnh khắc

Hữu không chen tới được

Nói, làm ngay trực chỉ

Hữu chẳng còn là chi.

(Thiềng Giả Vô Tận Không – Bùi Thị Hoa – Hoa Hiển Không, ngày 29/10/2017)

 

HÒA VÀ HÓA

Ngày còn ngô nghê Con chẳng màng hòa hóa.

Gặp Người rồi biết tất cả cùng chung.

Rồi từng ngày Lý Người, Con gọt giũa

Con hòa liềnG rồi tất cả như nhiêng.

 (Thiềng Giả Vô Tận Không – Nguyễn Văn Thuấn – Thuấn Tháp Không, ngày 21/11/2017)

 

THONG DONG

Thong dong, tự tại Ta vô ngại

Tâm tịnh, thản nhiêng mà vẹn toàn

Dạn dày, nhờ Lý Nhiêng khai sáng

Nhất như, thiềng trụ mà hòa nhiêng.

(Thiềng Giả Vô Tận Không  – ngày 21/12/2017)

Bình luận (42)

Gửi bình luận