Không... Nhiên...

Không khí hiện diện khắp nơi và không thể thiếu cho sự sống, dù mỗi người trong chúng ta là ai, sinh sống trong môi trường nào thì cũng cần hít thở Không khí để sinh tồn. Nơi nào có “khí” – nơi ấy có “Không”! Ta hít thở “khí” mỗi ngày cũng là hít thở “Không” mỗi ngày, chung cùng với KHÔNG mỗi ngày. Ai ai cũng thấy Không khí là vô tận, thì ngay đó đã hiển nhiên thừa nhận cái KHÔNG vô tận… Vô Tận Không hiện diện hằng hữu và mãi trong tất cả một cách mặc nhiên như thế…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Huệ Hào Không – Hà Thị Thương Huệ)

Không khí là cái vốn nhiên sẵn có trong Tạo Hóa vẫn luôn hiển hiện xung quanh, đều đặn trong từng nhịp thở vào ra nơi Ta. Thế nhưng chẳng mấy khi Ta để ý điều ấy khi chưa được Lý Nhiên soi sáng. Không… Khí vốn nhiên vào ra và luôn hiển hiện quanh Ta, bao trùm cho tất cả. Chẳng ai có thể nói được trong ngóc ngách nào đó Không có Không khí, đâu đâu cũng là Không, là Vô Tận Không.

Thật vậy! Không khí là vô tận, là Nhiên, là thường biến nên Không hằng hữu và Không – mãi trong tất cả…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thắng Thể Không – Nguyễn Văn Thắng)

Không khí là… Nhiên mà Tạo Hóa ban tặng cho Ta. Ta sống được là nhờ hít thở Không khí, Ta quen việc hít thở đó như nhiên vốn là. Quen đến nỗi không để ý đến sự tồn tại của Không khí… Không khí là Nhiên, là Không, là bao la vô tận. Không khí hiển hiện khắp nơi như Không… mãi trong tất cả… Vô Tận Không… nơi Ta hòa hóa Không…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thúy Thì Không – Bùi Thị Phương Thúy)

Đã bao giờ Bạn tự hỏi, Bạn cần gì nhất trên đời này: tình yêu, tiền bạc, địa vị, danh vọng,… Tất cả những thứ đó có giúp Bạn tồn tại?

Bạn không uống nước 1 ngày, Bạn vẫn sống được!

Bạn không ăn 1 ngày, Bạn cũng có thể sống được!

Chỉ duy nhất một điều, Bạn không có Không khí để thở trong 1 phút là đủ để Bạn nguy cấp.

Điều đơn giản nhất, gần gũi nhất, quen thuộc nhất mà tất cả đều quên lãng! Đó là “KHÔNG… Khí tự… NHIÊN” mãi trong tất cả, dù Bạn là ai, Bạn ở đâu. Khi Bạn còn hơi thở này, thì chắc chắn rằng Bạn không thể sống thiếu Không khí!

Vô Tận Không là thế!

(Thiền Giả Vô Tận Không – Khoa Khải Không – Nguyễn Đăng Khoa)

Dạo gần đây mình để ý thấy người ta hay nói đến chữ KHÔNG nhiều nè, mà gần nhất là nói về Không khí thì cũng là nói đến Không…

Vì ai ai cũng phải cần hít thở Không khí duy trì sự sống, không những con người mà hầu như muôn loài ở cái cõi này đều cần có Không khí để tồn tại, ngay cả con cá nó dưới nước thì cũng phải có Không khí nó mới sống được.

Với chúng Ta, ngoài việc hít thở Không khí thì trong tương tác vẫn thường dùng chữ Không… Sống thì hít thở Không khí, chết thì muốn về Hư Không. Dù sống hay chết thì vẫn có cái “Không”.

Ở đâu có Không khí là nơi đó có sự sống tức là Không khí vô tận và hiển hiện muôn nơi. Ồ, vậy hóa ra cái Không … vô tận  – Vô Tận Không hiển hiện muôn nơi và mãi trong tất cả rồi!

(Thiền Giả Vô Tận Không – Phương Phách Không – Phạm Đình Phương)

Có ai sống mà Không cần thở?! Không khí luôn hiện diện rộng khắp như Lẽ Không mãi chan hoà trong từng nhịp thở mà Ta lại không nhận ra điều vốn dĩ này! Cũng không ai có thể cân đo đong đếm bao nhiêu Không khí trong từng nhịp thở vào ra ấy, đó chính vô tận! Không khí vốn vô tận như Lẽ Nhiên vốn dĩ hiển hiện khắp muôn phương. Nơi nào có Không khí nơi đó có Vô Tận Không – Không… mãi trong tất cả…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Huyền Hữu Không – Trần Ngọc Huyền)

 

Không Khí vốn tự nhiên như hơi thở, nên Không Khí là Vô Tận! Vô Tận trong sự Thường Biến!

Cái Không cũng Vô Tận! Thế nhưng mấy ai hiểu được và chạm được cái Không ấy?!

Họ chỉ thấy, biết cái “Khí” mà không chạm được cái “Không”!

Nên Không… mãi là Vô Tận!

Không ai mà không thở Không Khí nên Không luôn tồn tại trong mỗi chúng ta.

“Nơi đâu có hơi thở nơi đó có Vô Tận Không!

Lý Không mãi trong tất cả!”

(Thiền Giả Vô Tận Không – Bé Bảo Không – Huỳnh Thị Bé)

Không… khí tự… Nhiên!

Chúng ta mở mắt ra thì ngụp lặn tương tác trong bao nhiêu cái mong cầu, tìm kiếm những điều cho thỏa cái cảm của thân tâm. Còn cái vốn nhiên như Không… khí… vào ra tự nhiên nơi lỗ mũi thì Ta Không để ý. Không thấy giá trị vô tận của Không…khí… Thử bịt mũi không cho hít thở 3 phút… thôi thì những mong cầu, tìm kiếm kia có còn hiện hữu, có còn ý nghĩa… Mới thấy rằng Không…khí… vốn nhiên tương tác trong Ta và vô tận. Không khí hòa trong Ta vô tận, Ta hòa trong Không khí cũng vô tận, Không rời.  Hẳn là nơi đâu có hơi thở, nơi đó có vô… tận…Không…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Cường Căn Không – Nguyễn Quang Cường)

Không khí tuy Ta không nhìn thấy được nhưng lại không thể thiếu và không thể nào tách rời. Không khí sẻ chia vô tận, không tính toán và luôn chan hòa với tất cả. Không khí luôn luôn hằng hữu và hiển hiện khắp nơi, nơi nào có Khí nơi ấy có KHÔNG. Vô Tận Không… mãi trong tất cả…

(Thiền Giả Vô Tận Không)

 

Không… Khí vốn tự nhiên mà mấy ai có thể thấu chạm đến sự vô tận…

Điều thật là huyền vi trong từng hơi thở vô ra liên tục trong Ta. Không… hiển hiện khắp muôn nơi, sự sống không thể thiếu chữ Không…, Không… bao trùm lên tất cả. Hòa Không, Hóa Không vốn nhiên là vậy, sinh diệt thường biến vô tận…

Vô Tận Không… mãi trong tất cả…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trường Trị Không – Phan Lập Trường)

 

Không khí mà ta hít thở mỗi ngày mỗi phút mỗi giây là vô tận… Không khí giúp ta duy trì sự sống, Không khí hiện diện muôn nơi lan toả chan hòa rộng khắp. Nhưng mấy ai quan sát được nhịp thở của chính mình hay cảm nhận được Không khí tự nhiên ấy hay phải tĩnh lặng mới chợt nhận ra điều tưởng chừng vô cùng đơn giản ấy. Không khí tự nhiên… Lẽ Không mãi trong tất cả…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thủy Thực Không – Võ Thị Thủy)

Trong các hoạt động hàng ngày chúng ta đều cần có Không khí để sinh sống nhưng liệu được bao nhiêu người quan tâm đến sự hiện diện của nó?

Chúng ta lãng quên sự hiển hiện chan hòa rộng khắp của Không khí cho đến khi được Lý Nhiên của Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng, Ta mới thông tỏ sự vô tận của Không khí như chính thể Không mà Ta đang hòa về.

(Thiền Giả Vô Tận Không)

Điều tưởng chừng nhỏ xíu xiu đến mức Không nhận ra nhưng mang ý nghĩa vươn xa vô tận. Mấy ai nhận thấy cảm rõ Không khí mà Ta đang hít thở vào ra mỗi lúc, mấy ai thấu được sự vô tận trong mỗi nhịp thở vô tư ấy. Không khí đã vốn sẵn hiển hiện muôn nơi, chan hòa rộng khắp và mãi trong tất cả như chính thể Không vô tận vốn Nhiên trong Ta.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Dung Dịch Không – Nguyễn Thị Phương Dung)

 

Hằng ngày Ta hít thở Không khí nhưng mấy khi Ta quan tâm đến Không khí… Như chính sự sống nơi Ta với Không khí chung cùng một thể, có Ta là có Không khí, cho dù Không có thể Ta thì Không khí vẫn luôn tỏa nhiên vô tận.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thúy Thanh Không – Trương Thị Thúy)

 

Từ khi còn nằm trong bụng Mẹ, Tôi đã gián tiếp hít thở Không khí và cho đến khi được sinh ra, lớn lên nhưng chẳng bao giờ bận tâm đến Không khí từ đâu. Hơn thế nữa cũng chẳng nề hà gì đến việc quan tâm xem đến hơi thở vào ra của mình. Khi thì lại và thấu cảm nơi mình thì Tôi mới thấy điều huyền vi của chữ Không, nó luôn bao trùm quanh Ta. Cái Không đó mở rộng theo tâm thức của Ta và cái Không sẽ cũng mãi thường biến vô tận như vậy…Không… mãi trong tất cả…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Lĩnh Lưu Không – Phan Thái Lĩnh)

Gần đây, người ta nhắc nhiều đến Không khí…

“KHÔNG… khí tự… NHIÊN” hẳn đã có tự bao giờ… Không khí Không chỉ hiện hữu để mắt thấy tai nghe, mà còn là những điều vượt ngoài tâm tưởng… Thực tại luôn thường biến và Không lặp lại, chỉ do Ta tự giới hạn mình nên mới thấy mọi thứ đang quẩn quanh và Không khí đang Không Nhiên… Cái “Không” hữu hạn của Ta được phá vỡ thì Ta sẽ chạm được nét Nhiên vốn dĩ của Không khí vô tư… và tự tại với cái KHÔNG vô tận của Tạo Hóa…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Lan Liễu Không – Lê Thị Lan)

 

Không khí gần gũi với chúng ta mà chúng ta đâu để ý. Ta thử nín thở ít phút thôi thì sẽ thấy Không khí quan trọng đến nhường nào, nếu thiếu Không khí Ta Không thể tồn tại… Càng ngẫm, càng thấu sâu Lẽ Nhiên mà Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng, Ta càng cảm nhận rõ ý nghĩa vô tận của Không khí như thế nào. Thật trân quý lắm khi được Sư Phụ khai sáng Lẽ Nhiên vô tận…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Phụng Pháp Không – Lưu Mỹ Phụng)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không… khí…! Điều hiển nhiên mà sao cả thế giới nhắc đến rần rần gần đây vậy?! Phải chăng “Không… khí” mãi trong tất cả mà không thể tách rời và cho dù không có Ta thì vẫn thế,…! Quả là vi diệu vô tận “KHÔNG… khí tự… NHIÊN”…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Tâm Tinh Không – Nguyễn Văn Tâm)

 

Mỗi chúng ta hít thở Không khí hàng ngày vậy mà mấy ai để tâm đến nó. Tầm quan trọng của Không khí và sự vô tận của Không khí như thể Không vô tận của Tạo Hóa mà Ta chưa nghĩ đến được cho đến khi được Sư Phụ Trần Thanh Nghị khai sáng, Ta mới chạm thấu tới sự diệu vi bất tận của Tạo Hóa.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Son Sắc Không – Ngô Thị Son)

 

Tự nhiên chữ Không lại có trong từ Không khí mà không phải là một cách gọi khác, chỉ riêng điều này đã đủ thấy trong tất cả đã luôn có “Không”. Ngẫu nhiên hơn gần đây lại nghe nhiều về Không khí…

Không khí có trong từng hơi thở. Mỗi hơi thở vào ra đồng thể hòa Không như lẽ thuận nhiên vốn vậy. “Không – mãi trong tất cả…”.

(Thiền Giả Vô Tận Không – Trường Trạm Không – Nguyễn Văn Trường)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sinh vật nào trong tất thảy muôn loài mà không hít thở! Hít vào – thở ra đến vô tận, sự sinh diệt mãi mãi trong chuỗi cuộc sống này. Cái nhiên vô giá mà Ta không nhận ra ngay tức thì, mà chỉ chạy theo cái vật chất ngắn ngủi, ảo ảnh trước mắt. Để đến khi già yếu, bệnh tật thì mới thông được cái vô giá đến vô tận của Không khí: Ta sống khi có “Không Khí”, Ta chết thì hóa Vô Tận Không…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thọ Thượng Không – Nguyễn Hữu Thọ)

Từ khi sinh ra cho đến bây giờ chưa một lần nào Ta nghĩ đến Không Khí có từ đâu…? Hằng ngày Ta vẫn hít thở Không Khí đấy thôi! Mà sao Ta không hề hay biết và nhắc đến dù chỉ một lần nhỉ… Từ khi bài đăng của trang Vô Tận Không nhắc đến Không Khí thì Ta mới vỡ oà ra rằng mỗi phút giây trôi qua Không Khí luôn gắn liền với chúng ta và bao trùm tất cả. Thật sự diệu vi khi mà Ta đã nhận ra Tạo Hóa đã sẻ chia Không Khí cho tất cả chúng ta một cách như nhiên, và chữ Không vô tận đã gắn liền mãi mãi trong tất cả chúng ta…

(Thiền Giả Vô Tận Không – Thái Thông Không – Nguyễn Thị Thái)

Bình luận (22)

Gửi bình luận