NHIÊN DUYÊN

 

Đã từ lâu Ta đi tìm Nó

Tìm con đường thoát bể trầm luân

Nhưng luẩn quẩn chưa được khai sáng

Và đời Mình vẫn cứ mãi lênh đênh.

Rồi một ngày duyên lành đã đến

Người trở về từ Tạo Hoá diệu vi

Ta tiếp Lý với lòng thành vui sướng

Tự Tánh giờ đây Ta biết cách quay về

Lý vi diệu được Minh Sư dẫn lối

Sự song hành để ngộ Lý sáng soi

Không có Lý làm sao chạm Nhiên Tánh

Thiếu Sự hành cũng chẳng chạm vào Nhiên

Lý rằng Ta hiểu vì đâu Ta hiện diện

Tạo Hoá trong Ta tương tác ngoài Ta

Ta luân hồi đến khi hòa Tạo Hoá

Ấy là khi Ta thấu triệt Thể Không.

Thể Không thường biến nào ai biết

Để hoà cùng, Ta biết thể Thiền Nhiên

Như Nhiên ấy chính là Ta nhận thức

Gọt giũa Thân Tâm, Tâm thức được diệt sinh.

Tâm thức nâng cao khi Tâm không phân biệt

Từ Nhị Nguyên quay về thể Nhất Nguyên

Rồi vi diệu Thể Không Ta thấu triệt

Tâm Thức gọt mài Ta đã Hoá Nhiên

Nghiệp rồi Khảo cũng không còn khi ấy

Tâm Thức đến đâu cái Nghiệp rời xa

Nên Ta ngộ ngay luôn Trực Chỉ

Trực Chỉ Thể Không, Tâm Thức hóa Hư Không.

Cùng cái Lý, Sự ngày đêm càng tỏ

Mượn cái Đời để gọt giũa Thân Tâm

Khi khảo đến quán Vô Hằng, Vô Hữu

Để Ta buông, lâu dần sẽ Vô Ra

Ngồi tĩnh toạ Ta thiền, Tâm cột lại

Lâu ngày quen, Ta biết cách trụ Tâm

Trụ Thần khi ấy cũng dần quen Thiền Giả

Lý Sự song hành Tự Tánh quay về

Thấu lẽ Nhiên, Ta hòa về Tự Tánh

Lý Sự song song, sự Ngộ vận hành

Ta biết rõ những gì Ta đã trải

Ngày qua ngày, Hoá Không đến Hư Không.

Hỡi Thiền Giả hãy vững Tâm ngộ nhập

Các Lý kia vi diệu đến muôn trùng

Sự ngày đêm, Tâm thức Ta tăng trưởng

Một ngày kia Ta hòa hóa vô Nhiên.

Vô tận Thể Không, Vô Tận Không hòa về.

Tạo Hóa là Ta, Ta là Tạo Hóa đấy thôi

Ngộ lẽ Nhiên Ta giờ đây thông suốt

Sống hoà Thể Không, chết hoá tận Vô Không.

Thiền giả Vô Tận Không – 6h45 ngày 12/09/2017

Gửi bình luận